MỘT MÙA THU HOẠCH ĐẾN, NỖI NIỀM NGƯỜI NÔNG DÂN...

Viết bởi OTO VIỆT vào

Là nông dân, tôi cảm thông sâu sắc nỗi khổ của những người ngày nào cũng một nắng hai sương, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Thậm chí, do tính đặc thù của công việc, mà người nông dân chúng tôi phải “cày đồng” giữa nắng ban trưa đến tối mịt mới về tới nhà, sửa soạn cho bữa ăn tối, để mong có được hạt lúa, hạt gạo, vừa có cái ăn cái mặc cho gia đình, vừa phục vụ cho xã hội.

Có lẽ ở Việt Nam ta không nghề nào cực khổ, đen đủi hơn nghề nông. Từ lúc làm ra hạt giống để gieo sạ là đã khổ rồi. Nếu thuận buồm xuôi gió thì còn đỡ, không may gặp lúc trái gió trở trời, mưa sa bão táp, thì phải năm cơm bảy cháo hạt giống mới ngoi lên được. Thậm chí có lúc phải gieo đi sạ lại đôi ba lần. Hạt giống lên rồi thì phải vay mượn tiền ngân hàng mà trả tiền cày xới, mua phân bón, thuốc trừ sâu rầy…. với cái giá đại lý hét bao nhiêu chúng tôi phải trả bấy nhiêu, không có quyền cò kè trả giá thêm bớt đồng một đồng hai.

Việc vay mượn này người nông dân chúng tôi có một câu quen miệng là: “làm nghề nông ăn trước trả sau”. Mà đâu đã xong, trong suốt quá trình canh tác, chúng tôi luôn nơm nớp lo âu, cả lúc lúa chín vàng. Thiên tai địch họa luôn đeo đẳng chúng tôi như bóng với hình, như lũ tràn ở đồng bằng, lũ ống, lũ quét ở miền núi, bất cứ lúc nào cũng có thể nhấn chìm hàng chục hàng trăm, hàng ngàn hecta lúa chỉ trong một đêm. Xót của tuy lúa chìm trong trong cơn bão nước, chúng tôi vẫn gắng gượng thu hoạch, được chút nào hay chút đó.

Đó là chưa kể cái điệp khúc muôn đời của người nông dân trồng lúa “Trúng mùa mất giá”. Mặc dù năm nào Chính phủ cũng có chỉ đạo thu mua lúa tạm trữ với giá sàn có lãi cho nông dân; nhưng có nông dân nào bán được giá đó đâu! Thương lái lúc nào cũng tìm cách ép giá để lời nhiều hơn nữa, còn nông dân chê giá rẻ không bán lúa thì lấy tiền đâu mà đáo hạn ngân hàng?

Những năm gần đây, nhờ đẩy mạnh cơ khí hóa trong lĩnh vực nông nghiệp, người làm nông không còn phải thức khuya dậy sớm, không phải đầu tư nhiều công sức, chi phí sản xuất giảm đáng kể, trong khi năng suất đạt cao hơn. Ông Tâm cho biết, nếu như thu hoạch theo kiểu thủ công, mỗi khẩu (450m2) ruộng cần 3 công cắt (mỗi công 50.000 đồng), một công gánh (mỗi công 100.000 đồng), khoảng 100.000-150.000 đồng tiền tuốt và kéo lúa về nhà thì khi sử dụng máy gặt đập liên hợp chỉ phải tốn 165.000 đồng và vài chục nghìn đồng cho chi phí vận chuyển lúa về nhà. Như vậy, nhờ cơ giới hóa, chi phí thu hoạch lúa đã giảm gần một nửa. Kèm theo đó, việc thất thoát lúa trong quá trình vận chuyển, gặt, đập cũng giảm thiểu đáng kể.


Năm hết Tết đến chỉ mong có nồi cơm gạo mới cùng với chút ít thịt mỡ dưa hành, vài trái khổ qua nhân thịt (ăn cho qua cái khổ) đem lên bàn thờ cúng người quá cố và cửu huyền thất tổ. Cả đời có ai… thưởng Tết cho nông dân bao giờ!


Bài viết cũ hơn


0 comments

Để lại bình luận

Chú ý , bình luân phải được kiểm duyệt trước khi được hiển thị

Scroll To Top

Panel Tool
Float header
Float topbar
Default Boxed Large